định khoản
Định nghĩa
- Danh từ (chuyên ngành kế toán, tài chính):
- Sự ghi chép các bút toán vào tài khoản kế toán: "định khoản" là hành động xác định và ghi nhận các nghiệp vụ kinh tế phát sinh vào các tài khoản phù hợp trong hệ thống kế toán, đảm bảo tính chính xác và cân đối của sổ sách.
Ví dụ sử dụng
- (Kế toán viên ghi chép bút toán cho mỗi lần mua hàng.)
- (Việc ghi nhận bút toán không đúng gây ra lỗi trong báo cáo.)
Các cách sử dụng nâng cao
"định khoản kép": hệ thống ghi chép mà mỗi nghiệp vụ được ghi nhận vào ít nhất hai tài khoản (bên Nợ và bên Có).
- Nguyên tắc định khoản kép đảm bảo tính cân đối của bảng cân đối kế toán. (Mỗi bút toán đều có số dư bên Nợ bằng bên Có.)
"định khoản tự động": quy trình sử dụng phần mềm để tự động ghi nhận bút toán dựa trên dữ liệu đầu vào.
- Hệ thống ERP hỗ trợ định khoản tự động cho các giao dịch lặp lại. (Phần mềm tự động ghi bút toán cho các giao dịch thường xuyên.)
Biến thể và từ gần giống
Bút toán (danh từ): ghi chép kế toán cụ thể cho một nghiệp vụ.
- Bút toán này cần được kiểm tra trước khi định khoản. (Ghi chép cần được xem xét trước khi ghi sổ.)
Hạch toán (động từ): quá trình ghi chép, tổng hợp số liệu kế toán.
- Hạch toán chi phí là bước quan trọng trong định khoản. (Ghi nhận chi phí là một phần của quá trình định khoản.)
Từ đồng nghĩa
- Ghi sổ: hành động ghi nhận số liệu vào sổ kế toán.
- Nhập liệu kế toán: quá trình đưa dữ liệu vào hệ thống kế toán.
Thành ngữ liên quan
Định khoản thiếu: ghi nhận bút toán không đầy đủ, thiếu một bên Nợ hoặc Có.
- Định khoản thiếu sẽ làm mất cân đối bảng kê. (Ghi thiếu bút toán gây mất cân đối số liệu.)
Định khoản thừa: ghi nhận bút toán dư thừa, không phù hợp với nghiệp vụ thực tế.
- Định khoản thừa dẫn đến sai số trong báo cáo tài chính. (Ghi thừa bút toán tạo ra lỗi số liệu.)